Em từng nghe rằng, những sóng gió có thể làm tan vỡ một cuộc tình, nhưng sự bình yên kéo dài cũng khiến người ta nhàm chán.
Em và anh quen nhau đã được hai năm. Trong thời gian đó, chúng ta rất ít tranh cãi. Mỗi ngày trôi qua như một thước phim được tua đi tua lại nhiều lần, không hề có điểm nhấn. Sáng sớm, anh đến nhà em, chở em đi làm. Tối về, chúng ta cùng đi dạo, ăn những món mà em đã thuộc nằm lòng. Thỉnh thoảng, anh dẫn em đi xem phim, xem kịch. Cuộc sống cứ trôi qua đều đặn như thế.
Em từng hỏi, anh có cảm thấy nhàm chán không khi hai ta không còn bí mật nào để đối phương khám phá nữa. Anh đáp: “Với anh, như vậy là đủ rồi”. Nhưng, em thì không! Em 23 tuổi. Em vẫn còn trẻ, vẫn còn ham muốn tìm hiểu những điều mới lạ và khao khát được yêu bằng tất cả những gì mình có. Vì thế, em quyết định rời xa anh. Khi nghe em nói những điều đó, anh im lặng hồi lâu rồi trả lời: “Không có thứ gì hoàn hảo đâu em”. Sau đó, anh chấp nhận ra đi, không luyến tiếc hay níu kéo.
Liệu rằng trong cuộc tình hai chúng ta đã trải qua, ai là kẻ hạnh phúc thật sự (Ảnh minh họa)
Em tự hỏi, phải chăng em đã quá tham lam hay chính anh là người “biết đủ” quá sớm mà không tìm cách làm mới lại cuộc tình chúng mình? Liệu rằng trong cuộc tình hai chúng ta đã trải qua, ai là kẻ hạnh phúc thật sự, hả anh?
► ĐỪNG QUÊN CHIA SẺ CHO BẠN BÈ CÙNG XEM BÀI VIẾT NÀY (▰˘◡˘▰)
